|
Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2008
Truyện ngắn: Thời gian

Một lát sau, chị tách khỏi lũ bạn, đong đưa chiếc cặp xách, vui vẻ và thẹn thò leo lên ngồi phía sau xe anh, chiếc xe trắng có hai vè màu đỏ. Trên xe, anh hỏi chị điều gì đó đại loại như hôm nay em học môn gì? Cô sẽ giảng bài gì? Có khi đang đi, chị cuống quít bảo anh ngừng xe để nhảy xuống, chạy xô vào một bụi sim dọc đường để bẻ một cành chín mọng. Thỉnh thoảng, ngồi sau lưng anh, chị hát. Giọng hát trong trẻo, ngọt ngào, trẻ con…
Những khoảng cách chia xa giữa anh và chị xảy ra nhiều lần. Lần đầu tiên là khi chị theo bố mẹ về Sài Gòn ở. Anh đến, dúi vào tay chị một gói nhỏ rồi cắm cúi bỏ đi dưới mưa. Chị ngồi nhìn theo anh qua những dòng mưa tuôn ròng ròng qua cửa kính giống như nước mắt. Rồi chị khóc rưng rức khi đeo vào cổ sợi dây chuyền bé xíu có một mặt Phật cũng bé xíu anh vừa đưa.
Sao anh không gửi thư cho chị? Sau này khi chị hỏi, anh bảo tại anh chúa lười viết thư. Vì lười nên anh mất tin tức về chị, còn chị thì giận dỗi, buồn rầu. Đến nỗi khi tình cờ gặp nhau ở dọc đường, trong khi anh sững sờ, mừng rỡ, chị lại hững hờ quay đi: Em sắp lấy chồng rồi!
Đêm đó anh uống say bí tỉ với một cấp dưới rồi xin đổi ra miền Trung. Lúc đó anh là thiếu úy mới ra trường. Khi anh kể, chị cười: Sao anh ngốc thế? Em lúc đó mới mười sáu tuổi, chồng con gì? Sao không chạy theo xe em đi, chặn nó lại? Anh cười bâng khuâng: Ừ nhỉ. Hồi đó anh có quyền chặn xe lại mà.
Nhưng anh không chặn nên chị và anh lại vuột khỏi nhau giữa thành phố bốn triệu người.
Lần thứ hai, anh gặp chị cũng bất ngờ không kém. Lúc đó, chị đang làm xướng ngôn viên cho một đoàn ca nhạc. Anh đến, tìm vào hậu trường và nhìn thấy chị trong chiếc áo dài kim tuyến màu xanh. Anh bảo: Anh sắp đi nước ngoài rồi. Với vợ con anh. Chị lặng lẽ không nói gì. Chị cũng đã có chồng con.
Nhiều năm trôi qua. Trong ký ức chị, anh nằm yên lặng như một kỷ niệm đẹp. Vì thế, chị thật bất ngờ khi một lần ra nước ngoài, bạn chị bảo: Này, có một người nói là cố nhân của bà. Chị vui lắm. Bao nhiêu năm rồi, giờ gặp lại ở một xứ sở xa lạ, không phải diệu kỳ lắm sao?
Sáng hôm sau, anh gọi. Giọng anh như gần bên tai, lại như xa xôi hàng ngàn dặm. Anh bảo: Anh không đến gặp em đâu. Giờ anh già lắm rồi. Anh chỉ muốn em giữ lại trong ký ức hình ảnh trẻ trung của anh ngày xưa mà thôi.
Rồi thêm nhiều năm nữa trôi qua. Một buổi trưa, chị nhận được điện thoại. Giọng anh ấm áp như không hề thay đổi: Chào em. Anh đang ở đây. Mình gặp nhau được không? Chị cười: Anh không sợ em thấy anh già nữa à?
Hai người ngồi đối diện trong sảnh của một khách sạn lớn. Chị kín đáo quan sát anh. Đúng là anh già thật so với số tuổi, trong cách nói năng, trò chuyện. Anh sợ khói thuốc, ghét chỗ đông người, sợ ăn uống mất vệ sinh… - những thứ sợ hãi mà người nào ở nước ngoài về Việt Nam cũng sợ. Chị nhìn những thay đổi của anh bằng cặp mắt bao dung.
Năm sau, anh lại về Việt Nam. Hai người lại ngồi uống nước, trò chuyện trên tầng mười ba của một trung tâm mua sắm. Họ nói gì nhỉ? Như năm ngoái, họ lại nhắc về những ngày tháng học trò và cười với nhau. Thật thú vị khi nhắc lại chuyện cũ sau từng ấy năm, khi con cái của cả hai bây giờ còn lớn hơn tuổi của họ thời xa xưa ấy. Lúc đi xuống, anh bảo: Em mua một thứ gì đó đi. Chị vui vẻ và hồn nhiên chọn một chiếc váy đen. Về nhà, chị cẩn thận treo lên một chiếc móc, nhìn ngắm một cách vui thích và có phần âu yếm.
Anh lại về. Anh và chị lững thững đi dọc theo đường Đồng Khởi để tìm một quán cà phê. Qua một trung tâm mua sắm, anh bảo: Mình lại vào mua một món gì đi. Chị chợt quay lại nhìn anh: Anh có nhớ sợi dây chuyền ngày xưa anh tặng em không? Em đã làm mất nó trong một lần đi biển. Hay mình tìm một sợi giống như thế, được không anh? Anh bảo: Ừ, em tìm đi.
Nhưng chẳng có sợi dây nào bé xíu như ý chị muốn. Cầm lên một sợi mỏng manh có gắn viên kim cương bé tí giá bảy triệu đồng, chị nói: Thôi đừng mua, đắt quá. Để dịp khác đi anh. Và chị kéo tay anh đi.
Sau lần gặp gỡ đó, một tuần còn lại, anh không gọi cho chị. Khi chị gọi, chỉ nhận được tin nhắn là anh đã đi xa. Buổi tối cuối cùng, anh vẫn không gọi để chào tạm biệt chị. Chị nghẹn ngào tự trách sự hồn nhiên của mình. Có lẽ anh đánh giá chị qua việc đòi mua dây chuyền. Có lẽ anh nghĩ chị lợi dụng anh chăng? Chị xót xa nghĩ về sự lãng mạn cuối mùa của mình khi muốn nhắc lại một kỷ niệm.
Chị mở tủ cầm lên chiếc váy anh mua tặng năm ngoái. Nó vẫn còn nguyên nhãn hiệu và giá tiền. Chị chưa từng mặc một lần. Bởi vì nó là kỷ niệm. Kỷ niệm của anh và chị ngày xưa quá đẹp, quá trong sáng. Ngay cả bây giờ, mối quan hệ giữa chị và anh cũng rất đẹp, rất trong sáng. Vì thế, sự im lặng, sự biến mất đột ngột của anh làm chị bị tổn thương.
Chị sẽ tìm mọi cách để trả lại anh chiếc váy. Để anh hiểu lần này anh đã xóa đi kỷ niệm của chính mình. Nhưng như thế có trẻ con lắm không?
Có lẽ không cần. Chị nghĩ. Thời gian đã thay đổi tất cả, từ cảm xúc đến tư duy, nhất là khi họ không còn ở trong cùng một không gian sống. Vì thế, hãy cứ để thời gian làm việc…
Truyện 1.180 chữ của PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2008
Nhật Kí ngày mưa

Em gặp lại những dòng nhật ký cũ trong một buổi chiều mưa đầu mùa. Cơn mưa ào ạt trút xuống trong cái nóng hầm hập đến ngột ngạt. Cuộc đời bận rộn tưởng không còn chỗ cho những nhớ thương ngày cũ. Vậy mà chiều nay, thương nhớ lại vơi đầy.
Em sợ những ngày mưa. Ngày xưa mẹ vẫn thường nói, chẳng có ngày mưa nào vui cả. Ngày xưa, em cũng chưa khi nào nũng nịu đòi anh chở đi dưới mưa cho cuộc tình mình thêm đẹp. Mình cũng không quen nhau trong một ngày mưa như những câu chuyện tình em thường đọc. Anh nhẫn nại đem đến một tình yêu dịu dàng để em đón nhận. Rồi tự dưng một ngày anh hát khúc chia ly.
Em đứng ròng rã trong cơn mưa dông chiều hôm ấy. Gió quất thẳng những giọt nước vào đôi má em, bỏng rát. Em lặng buồn, nhìn anh như những người qua đường lạ lẫm. Để từ lúc ấy, em nhận ra một điều, những gì em làm, em suy nghĩ, chỉ là một cõi của riêng mình. Em nhận ra rằng tình yêu không là điều bất biến. Và lòng mỗi người chất chứa những riêng tư mà không phải gần nhau là biết hết được.
Em cũng nhận ra rằng không phải tình yêu chân thành thì được đáp trả đúng như vậy. Em biết từ nay trên lối cũ, mình em với những nhớ thương đi, về. Một mình em nhưng lại không thể như những ngày không anh lúc trước. Vì lòng người đã trót mang nặng nỗi yêu thương. Em tin vào duyên phận của cuộc đời, nên lòng cũng bớt đi những câu hỏi dày vò. Chỉ còn lại bơ vơ cảm giác hụt hẫng và buồn.
Chiều nay trời lại đổ mưa. Mưa cũng như anh, lạnh lùng xóa dấu những nhớ thương em chắt chiu góp nhặt. Em chẳng nhìn thấy gì rõ trong cái nhạt nhòa của mưa. Nhưng em biết rõ lòng mình giờ đây đang nghe khúc mưa buồn xưa ấy với sự bình thản và êm ái như bờ cát trắng đã qua đi ngày biển động.…
Thứ Ba, 29 tháng 7, 2008
The day you went away
Well I wonder could it be
When I was dreaming 'bout you baby you were dreaming of me
Call me crazy call me blind
To still be suffering is stupid after all of this time
Did I lose my love to someone better
And does she love you like I doI do you know I really really do
Well hey so much I need to say Been lonely since the day
The day you went awaySo sad but true
For me there's only you Been lonely since the day
The day you went away Oh whoa .... yeah... oh...ooh...
I remember date and time
September twenty-second Sunday twenty-five after nine
In the doorway with your case
No longer shouting at each other There were tears on our faces
And we were letting go of something special
Something we'll never have again I know, I guess I really really know
Well hey so much I need to say Been lonely since the day
The day you went away
So sad but true
For me there's only you Been crying since the day
The day you went away
The day you went away
The day you went awayOh whoa .... yeah oh
Did I lose my love to someone better
And does she love you like I do
I do you know I really really do
Well hey so much I need to say Been lonely since the day
The day you went away
So sad but true
For me there's only you Been crying since the day
The day you went away
Why do we never know what we've got till it's gone How could
I carry on The day you went away
Cause I've been missing you so much I had to say
Been crying since the day
The day you went away
The day you went away
The day you went away oh whoa .. yeah oh
Báu vật

Để nhận thức giá trị của một tháng. Hãy hỏi người mẹ sinh con chưa đầy tháng tuổi.
Để nhận thức giá trị của một tuần. Hãy hỏi biên tập viên báo tuần.
Để nhận thức giá trị của một giờ. Hãy hỏi những người yêu nhau đang chờ cuộc hẹn.
Để nhận thức được giá trị của một phút. Hãy hỏi người vừa trể một chuyến xe.
Để nhận thức được giá trị một giây. Hãy hỏi người vừa trải qua một tai nạn trong gang tấc.
Để nhận thức giá trị của một sao. Hãy hỏi người vận động viên vừa đoạt huy chương vàng Olympic.
Hãy trân trọng mỗi phúc giây bạn có
Hôm qua là lịch sử. Ngày mai là bí ẩn còn đó. Hôm nay là món quà mà chúng ta có được.
Hãy nâng niu
Bạn có thực phẩm để ăn, áo quần để mặc, có một mái nhà để che đầu và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này. ***************************
